Phân tích nhân vật huấn cao trong chữ người tử tù ngắn gọn

0
57
phân tích nhân vật huấn cao

phân tích nhân vật huấn cao

Đề bài: phân tích nhân vật huấn cao

Nguyễn Tuần là một trong những cây bút xuất sắc trong nền văn học nước ta. Là nhà văn suốt đời đi tìm cái đẹp, Nguyễn Tuân đã dành trọn đời mình để viết nên những trang văn mà ở đó có một nguồn mỹ cảm dạt dào dành cho tất thảy những gì đẹp nhất trên đời. Viết về cái hay, cáp đẹp thì không thể bỏ qua được vẻ đẹp trong nhân cách của con người. “Chữ người tử tù” là một tác phẩm đặc sắc nhất của Nguyễn Tuân trích trong tập “Vang bóng một thời” đã đề cao nhân cách con người và cụ thể ở đây là nhân vật Huấn Cao. Nổi bật trong tác phẩm “Chữ người tử tù” đó chính là hình tượng người anh hùng Huấn Cao, một người nghệ sĩ tài hoa, có khí phách hiên ngang bất khuất và là người có thiên lương trong sáng.

Liên quan: Sơ đồ tư duy chữ người tử tù dài ngắn không quan trọng

Huấn Cao là một nhân vật được nhà văn sáng tạo nên dựa trên hình tượng Cao Bá Quát. Họ Cao là một lãnh tụ nông dân chống triều Nguyễn năm 1854 và Huấn Cao được lấy từ hình tượng này với tài năng, nhân cách sáng ngời và rất đỗi tài hoa.

Trước tiên, Huấn Cao là một người nghệ sĩ tài hoa trong nghệ thuật thư pháp. Có thể nói, chữ viết không chỉ là kí hiệu của ngôn ngữ mà đó còn thể hiện tính cách của một con người. Cái tài viết chữ của ông được nhiều người biết đến và được thể hiện qua đoạn đối thoại giữa viên quản ngục và thầy thơ lại “người vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ nhanh và rất đẹp”.

Tài viết ông được mọi người ngưỡng mộ, thán phục, chữ của Huấn cao “đẹp lắm, vuông lắm”, “có được chữ ông treo thì quả là một báu vật trên đời”. Và tất cả những điều đó đã làm viên quản ngục ao ước đến “mất ăn, mất ngủ”, thậm chí ông còn không cả nề hà gì mạng sống của mình để có thể xin được chữ của Huấn Cao.

Chữ là vật báu trên đời thì chắc chắn chủ nhân của nó phải là một người tài năng xuất chúng, tư cách phi thường. Có thể nói, chữ viết còn có thể thể hiện được nhân cách của một con người, chữ của Huấn Cao đac đẹp đến như thế thì nhân cách của Huấn Cao còn đẹp đế nhường nào.

Liên quan: Chữ người tử tù (phần 2): Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao

Huấn Cao không chỉ là một người nghệ sĩ tài hoa mà ở ông còn có một khí phách hiên ngang, bất khuất. Ông là một người theo học đạo nho, đáng lẽ phải thể hiện lòng “trung quân ái quốc”. Nhưng không, ông đã không trung quân một cách mù quáng, ông đã chọn vì lợi ích của nhân dân mà  đứng lên chống lại triều đình để giờ đây khép vào tội “đại nghịch”, phải chịu án tử hình. Huấn Cao rất căm ghét bọn thống trị và thấu hiểu nỗi thống khổ của người dân “thấp cổ bé họng”. 

phân tích nhân vật huấn cao

Nếu như Huấn Cao phục tùng bọn phong kiến kia thì ông sẽ được hưởng vinh hoa phú quý. Nhưng ông đã lựa chọn con đường khác: con đường đấu tranh giành quyền sống cho người dân vô tội. Cuộc đấu tranh không thành công ông bị bọn chúng bắt. Giờ đây phải sống trong cảnh ngục tối chờ ngày xử chém.

Trước khi bị bắt vào ngục, viên quản ngục đã nghe tiếng đồn Huấn Cao rất giỏi võ, ông có tài “bẻ khóa, vượt ngục” chứng tỏ Huấn Cao là một người văn võ toàn tài, quả là một con người hiến có trên đời. Tuy rằng bây giờ “sa cơ lỡ vận”nhưng Huấn Cao vẫn giữ được khí phách hiên ngang, kiên cường. Tuy bị giam cầm về thể xác nhưng ông Huấn vẫn hoàn toàn tự do bằng hành động “dỡ cái gông nặng tám tạ xuống nền đá tảng đánh thuỳnh một cái”và “lãnh đạm” không thèm chấp sự đe dọa của tên lính áp giải.

Dưới mắt ông, bọn kia chỉ là “một lũ tiểu nhân Thị oai”. Cho nên, mặc dù chịu sự giam giữ của bọn chúng nhưng ông vẫn tỏ ra “khinh bạc”. Ông đứng đầu gông, ông vẫn mang hình dáng của một vị chủ soái, một vị lãnh đạo. Người anh hùng ấy dù cho thất thế nhưng vẫn giữ được thế lực, uy quyền của mình. Mặc dù ở trong tù, ông vẫn thản nhiên “ăn thịt, uống rượu như một việc vẫn làm trong hứng bình sinh”.

Huấn Cao hoàn toàn tự do về tinh thần. Trước thái độ nhún ngường của viên quản ngục, ông thể hiện rõ thái độ khinh bỉ khi xứng ra, gọi viên quản ngục là ngươi, rồi đuổi ra ngoài, thể hiện khí phách hiên ngang, coi những kẻ đại diện cho chính quyền thống trị như những kẻ tiểu nhân.

Khí phách của Huấn Cao còn được thể hiện qua lời nói, thái độ và suy nghĩ của viên quản ngục. Viên quản ngục đối với Huấn Cao vô cùng lễ phép, trong suy nghĩ của ông, Huấn Cao là một người “chọc trời, khuấy nước”, đứng trước Huấn Cao, chỉ thấy mình như mộ kẻ tiểu nhân giữ tù.

Huấn Cao còn là một người có thiên lương trong sáng, cao đẹp. Có thể nói, thiên lương là phẩn chất tốt đẹp có sẵn của con người do trời ban cho. Thiên lương của Huấn Cao được tỏ rõ ở ý thức trong việc cho chữ “không phải ai cũng cho chữ”. Ông là người trọng nghĩa, khinh lợi, chỉ cho chữ tri âm.

Đọc thêm: Sơ đồ tư duy Chí Phèo độc lạ nhưng hiệu quả

Huấn Cao là người trân trọng những người biết sống vì cái đẹp, cái tài. Trước khi biết đến rấm lòng của viên quản gục, ông khinh bạc, xua đuổi. Còn sau đó, khi đã biết được nỗi lòng của viên quản ngục, ông đã cảm kích rằng “thiếu chút nữa ta đã phụ một tấm lòng trong thiên hạ”. Hành động cho chữ viên quản ngục chứng tỏ Huấn Cao là một con người biết quý trọng cái tài, cái đẹp, biết trân trọng những con người “biết nhỡn liên tài”

Tác phẩm “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân đã làm nổi bật lên hình tượng nhân vật Huấn Cao, một người nghệ sĩ tài hoa có khi phách hiên ngang bất khuất và có cả thiên lương trong sáng nữa. Trong cái “tài” có cái “tâm” và cái “tâm” ở đây chính là nhân cách cao thượng sáng ngời của một con người tài hoa. Cái đẹp luôn song song “tâm” và “tài” thì cái đẹp đó mới trở nên có ý nghĩa thực sự. Xây dựng hình tượng Huấn Cao, nhà văn Nguyễn Tuân đã thành công trong việc xây dựng nên chân dung nghệ thuật điển hình lí tưởng trong văn học thẩm mĩ.

Gửi phản hồi