Phân tích 13 câu đầu bài Vội Vàng ngắn gọn nhất

0
57
Phân tích 13 câu đầu bài vội vàng đặc sắc nhất
Phân tích 13 câu đầu bài vội vàng đặc sắc nhất

Phân tích 13 câu đầu bài Vội Vàng ngắn gọn nhất

 

Đề bài: Phân tích 13 câu đầu bài Vội Vàng ngắn gọn nhất

Vội Vàng là bài thơ tiêu biểu nhất trong các bài thơ của phong trào Thơ mới, vừa mang đủ nét đặc trưng riêng của hồn thơ Xuân Diệu. Ngay từ những vần thơ đầu tiên ta đã bắt gặp hình ảnh tuyệt đẹp của thiên nhiên và tình yêu tha thiết cuộc sống trần thế của nhà thơ.

Liên quan: Vội vàng (phần 1): Sơ đồ tư duy chi tiết

Vốn là một thi sĩ rất nhạy cảm với sự chảy trôi của thời gian, trái ngược với cổ nhân luôn quan niệm thời gian là tuần hoàn cũng như vòng quay luân hồi của sự sống con người, Xuân Diệu lại cho rằng thời gian là tuyến tính, một đi không trở lại.

Vũ trụ thì vô cùng mà đời người thì hữu hạn, mà một đời người đẹp nhất chính là tuổi trẻ-lứa tuổi mang nhiệt huyết sống sục sôi và nhiều hoài bão to lớn, ở cái độ tuổi đẹp nhất và căng tràn sức sống nhất ấy, nhà thơ cũng có những khát khao không tưởng:

“ Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi”

Ước muốn cháy bỏng muốn điều khiển tự nhiên thật viển vông nhưng lại cũng thật cao đẹp. Chàng trai 20 tuổi ấy sợ rằng nắng lên sẽ làm phai đi những gam màu rực rỡ của thanh xuân, sợ gió lên sẽ thổi làm bay mất hương sắc nồng nàn của cuộc sống.

Liên quan: Vội vàng (phần 2): Bình luận tác phẩm

Một nỗi sợ đẹp đẽ, khát khao níu kéo thời gian ở lại. Bốn câu thơ đầu là thể thơ ngũ ngôn quen thuộc, ngắn gọn, hàm súc mang đến cảm giác rất mạnh mẽ về khát khao rực cháy của tác giả, đoạn thơ tiếp theo lại được viết bằng thể thơ tự do như một lời thầm thì ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên:

“ Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

Của yến anh này đây khúc tình si

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi

Mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửa “

Khác với những nhà thơ cùng thời chán ghét thực tại, mơ về chốn bồng lai tiên cảnh, Xuân Diệu đã dùng vần thơ của mình “ đốt cảnh bồng lai, xua ai nấy về hạ giới” . Với ông, thiên đường không ở đâu xa mà chính ngay trên mặt đất này, gần gũi, thân thuộc.

Phân tích 13 câu đầu bài vội vàng

Có thể nói Xuân Diệu ngắm nhìn bức tranh xuân bằng lăng kính tình yêu và cặp mắt của tuổi trẻ, ông thổi vào bức tranh ấy một tình yêu cuộc sống tha thiết. Thời gian được cảm nhận đầy đủ mùi vị ngọt ngào để trở thành tuần tháng mật, hoa của đồng nội xanh rì- màu xanh của sức sống mãnh liệt.

Lá là lá của cành tơ phơ phất, “cành tơ” chứ không phải cành nào khác, tiếng hót chim yến, chim oanh cũng dịu ngọt như khúc tình si cháy bỏng. Xuân Diệu lại một lần nữa đi ngược với thi nhân xưa khi đặt ra quan niệm lấy con người làm chuẩn mực cái đẹp cho tự nhiên. Bức tranh thiên nhiên mang nét đẹp của một người con gái đẹp, một cái chớp mắt của mĩ nhân có thể làm nghiêng thành đổ lũy.

Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần mọng đỏ đầy sức hút, làm con người ta khao khát được tận hưởng trọn vẹn, đã đầy, con người nhạy cảm với sự chảy trôi của thời gian như ông luôn khát khao được sống, tận hưởng và cống hiến hết mình, không chậm trễ lãng phí một giây một phút.

“ Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”

Niềm vui sướng của lứa tuổi 20 trước cuộc đời, dưới mắt ông, mọi thứ đều được đặt ở vị trí xuất phát, vị trí ban đầu đầy tươi mới đẹp đẽ. Ông luôn quan niệm phải sống vội vàng, hết mình, tận hưởng no say, đừng để khi nắng hạ rọi xuống mới bắt đầu hoài niệm về mùa xuân.

Đọc thêm: Sơ đồ tư duy: Đây thôn vĩ dạ: Nắm chắc kiến thức

Đoạn thơ đầu với sự kết hợp hài hòa giữa hai thể thơ cũ và mới nói lên vẻ đẹp của thiên nhiên-thiên đường trên mặt đất và khát khao của tuổi trẻ cháy rực trong nhà thơ. Qua tìm hiểu về bài thơ, em cảm nhận được vẻ đẹp bất tận của cuộc sống và khao khát được cống hiến thật nhiều, cháy hết mình với nhiệt huyết căng tràn của tuổi trẻ.

Gửi phản hồi