Hệ thống kiến thức Chữ Người Tử Tù
Kiến thức về tác giả
- 1910-1987
- Xuất thân trong gia đình nhà Nho khi Hán học đã tàn. Học hết bậc thành chung sau đó viết văn và làm báo. Có sở trường ở thể loại tùy bút, bút kí
- Nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp, nhà văn với phong cách tài hoa, uyên bác
- Tác phẩm tiêu biểu: Vang bóng một thời, Một chuyến đi, Thiếu quê hương, Tùy bút sông Đà
Đọc thêm: Sơ đồ tư duy chữ người tử tù dài ngắn không quan trọng
Kiến thức trọng tâm
Tình huống truyện:
Xác định tình huống: Cuộc gặp gỡtình cờ, oái oăm giữa Huấn Cao- một tử tù nguy hiểm và thày trò viên quản ngục.
Phân tích tình huống:
Không gian: nhà tù → Không phải là nơi dành cho những cuộc gặp gỡ Thời gian: Những ngày cuối cùng trước khi ra pháp trường Huấn Cao kịch tính
Huấn Cao và Viên Quản Ngục đối nghịch trên bình diện xã hội nhưng là tri kỉ trên bình diện nghệ thuật éo le
Huấn Cao bị cầm tù về nhân thân nhưng tự do về nhân cách. Viên Quản Ngục tự do về nhân thân nhưng đang bị cầm tù về nhân cách. Kết thúc: Huấn Cao đã giải cứu được Viên Quản Ngục Sức mạnh của cái đẹp, cái thiên lương
Hình tượng nhân vật Huấn Cao:
– Là nhân vật đẹp nhất đời văn của Nguyễn Tuân
– Hài hòa giữa tài năng và khí phách
– Nguyên mẫu: Cao Bá Quát
Con người tài hoa, văn võ song toàn:
– Có tài viết chữ rất nhanh, đẹp
– Chữ ông Huấn Cao đẹp lắm, vuông lắm
– Có được chữ ông Huấn Cao mà treo hơn một vật báu
– Có tài bẻ khóa, vượt ngục, là người lãnh đạo
–> Bày tỏ lòng ngưỡng mộ sâu sắc người tài.
–> Bộc lộ sự trân trọng đối với nghệ thuật cao quí thư pháp.
Đọc thêm: Phân tích nhân vật huấn cao trong chữ người tử tù đầy đủ nhất
Con người có khí phách hiên ngang, bất khuất
– Dấy binh chống triều đình
– “Chọc trời khuấy nước”
– Xuất hiện với hình ảnh chiếc thang gông
– Hành động “dỗ gông” +thái độ lạnh lùng
– Thản nhiên nhận rượu, thịt; coi là việc trong cái hứng bình sinh
– “Ngươi hỏi ta muốn gì, ta chỉ muốn…” Mệnh lệnh
– Trước khi ra pháp trường vẫn tự tại viết chữ.
–> Bày tỏ sự ngưỡng mộ với những người có khát vọng cao đẹp, lí tưởng lớn lao, khí phách
–> Bộc lộ thầm kín khao khát vê một người lãnh đạo
Con người có “thiên lương” trong sáng
– Chống triều đình vì lí tưởng cao đẹp
– Cho chữ Viên quản ngục để đền đáp một tấm lòng
– Sau khi cho chữ, nói những lời xuất phát từ sâu thẳm trái tim
–>Bày tỏ niềm cảm phục sâu sắc trước tấm lòng cao khiết của một con người cao cả.
Đọc thêm: Dàn ý so sánh đoạn thơ sau trong Vội Vàng và Từ Ấy
Hình tượng nhân vật Viên quản ngục
Đam mê nghệ thuật thư pháp
– Hết lời khen ngợi chữ Huấn Cao
– Có sở nguyện xin chữ Huấn Cao nên kiêng nể, biệt đãi, cúi đầu
– Băn khoăn, khổ sở vì không biết làm cách nào xin chữ
Có tâm hồn cao quí
– Hiểu và đam mê nghệ thuật cao quí
– Trong hoàn cảnh xô bồ, sở nguyện vẫn không bị dập tắt
– Tấm lòng như “thanh âm trong trẻo”
–> Cúi đầu: tấm lòng cao khiết. Bày tỏ niềm khâm phục đối với những người dù trong chốn tối tăm vẫn giữ được tâm hồn trong sáng Khẳng định giá trị của nghệ thuật địch thực.
Cảnh cho chữ và những lời tâm huyết
Cảnh cho chữ:
– Cảnh tượng xưa nay chưa từng có
+ Không gian: buồng tối chật hẹp ẩm ướt, tường đầy màng nhện,…
+ Thời gian: Đêm khuya, đêm cuối cùng của cuộc đời tử tù
Cảnh tượng đối lập:
– nhà tù tăm tối ><ánh sáng đỏ rực của bó đuốc, tấm lụa trắng tinh
– Người cho chữ ( người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng ung dung) >< Người xin chữ (viên quản ngục khúm núm, thầy thơ lại run run)
– Trật tự xã hội đảo lộn, cái đẹp được thăng hoa
Những lời tâm huyết:
– Cái đẹp có thể sinh ra từ nơi tội ác ngự trị nhưng không thể sống cùng tội ác.
– Con người chỉ xứng đáng thưởng thức cái đẹp khi giữ được thiên lương\
– Muốn giữ thiên lương phải tránh xa tội ác
– Minh chứng rõ ràng nhất cho tấm lòng của con người dành cho con người
Hệ thống kiến thức Chữ Người Tử Tù
Originally posted 2019-04-01 15:56:51.
Để lại một phản hồi